Vui Buồn Đời Pháo Thủ

 

Tôi đi lính năm 1952 khi Pháp vẫn c̣n cai trị Việt Nam . Khi ra trường Khóa 2 Sĩ Quan Thủ Đức, chúng tôi khi làm lễ ra trường vẫn c̣n phải thề: “Trung thành với Quốc Trưởng bảo Đại”.

Thế nhưng đến năm 1955, khi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm trưng cầu dân ư truất phế vua Bảo Đại th́ ngoài sự hiểu biết của tôi, lời thề “trung thành” của tôi với vị vua cuối cùng của nhà Nguyễn đương nhiên hủy bỏ.

Cho nên tôi nghĩ rằng đàn ông chúng ta có thể thề trung thành với vợ, với người yêu hay với Tổ Quốc nhưng không bao giờ nên thề trung thành với bất cứ một lănh tụ chính trị nào hết.

Bây giờ tôi xin kể hai chuyện vui trong thời đi học sinh viên sĩ quan Thủ Đức.

Như đầu câu chuyện có nhắc tới việc tôi bị động viên thời c̣n Pháp nên mọi tài liệu huấn luyện đều bằng tiếng Pháp.  Quá nửa huấn luyện viên là sĩ quan Pháp, c̣n các huấn luyện viên Việt cũng phải dùng tiếng Pháp.  V́ vậy đối với một số sinh viên sĩ quan yếu tiếng Pháp, mỗi lần thi cử là cả một khổ cực lo lắng vô vàn.  Trong khi đó, v́ là Khóa động viên nên thái độ chung của Khóa 2 chúng tôi là chủ trương học qua loa cho đủ điểm ra trường mà thôi.  Cho nên ai mà chăm lo học quá đều bị chúng tôi chế diễu là “lấy điểm với quan Tây” (dịch chữ code d'amour). Nhưng anh em giỏi tiếng Pháp th́ chơi nhiều học ít cũng dư điểm.  Nhưng những anh em yếu tiếng Pháp th́ lại rất lo.  Muốn học nhiều để đủ điểm ra trường th́ lại bị bạn bè chế diễu tới mức phải chui vào cầu tiêu ngồi học.

Chuyện vui thứ nh́ là Khóa 2 Pháo Binh chúng tôi sau 6 tháng học tại Thủ Đức c̣n phải học thêm hai tháng nữa bên trường Pháo Binh Phú Lợi, Thủ Dầu Một. Điều vui nhất cho bọn tôi là trường Phú Lợi vẫn c̣n một ṭa nhà dùng làm nhà “bordel” (lầu xanh), có chứa một số con gái bán dâm hợp pháp cho quân sĩ.  Trong số 24 sinh viên Khóa 2 Pháo Binh th́ lọt vào hai ông thầy tu Công Giáo là anh Hồ Sự và anh Tô Ngọc Thọ.  Cứ mỗi lần đang xếp hàng ắc-ê trên đường từ lớp học trở về pḥng ngủ th́ lâu lâu sinh viên trực (eleve officier du jour) lại hô to: “A ganche, ganche” (Bên trái, trái). Khi đi qua nhà “bordel”, nghĩa là theo đúng lệnh hàng ngũ, chúng tôi phải rẽ trái vào nơi đó. Thế là mọi người lại tan hàng, cười ầm lên, chạy tứ tung rồi xếp hàng lại, ắc-ê về pḥng ngủ.

Chỉ tội cho Hồ Sự và Ngô Ngọc Thọ là thộn mặt ra đứng nh́n lũ bạn quỷ nghịch ngợm... Không biết có phải v́ sống với lũ quỷ sĩ quan Pháo Binh chúng tôi sau này hay không và chỉ năm ba năm sau là cả hai ông Phêrô bạn chúng tôi đều xuất tu lấy vợ.

Bây giờ tôi xin kể thêm một chuyện vui buồn mà khi chỉ huy Tiểu Đoàn 26 Pháo Binh ngoài Huế. Tôi ra thay Đại Úy Nguyễn Văn Sử làm Tiểu Đoàn Trưởng năm 1961. Hồi đó Huế và miền Trung nằm trong tầm kiểm soát chính trị của ông cố vấn Ngô Đ́nh Cẩn. Rất nhiều sĩ quan và hạ sĩ quan trong các đơn vị là đảng viên đảng Cần Lao. Mọi việc hay dở trong đơn vị đều được báo cáo theo hệ thống đảng Cần Lao. Là Đơn Vị Trưởng, một mặt tôi phải áp dụng kỷ luật để rèn luyện đơn vị sẵn sàng ứng chiến, một mặt phải biết ứng xử hợp t́nh, hợp lư với những quân sĩ đảng Cần Lao. Trong số họ có một Trung Sĩ luôn luôn dựa vào tư cách đảng viên để đi trễ, về sớm. Tôi cảm thấy không thể để ngoại lệ kỷ luật này kéo dài được nhưng tôi phải chuẩn bị đối phó với những báo cáo sai lạc trả thù của Trung Sĩ này một khi áp dụng kỷ luật.

Cuối cùng cơ hội đă tới để tôi sử dụng quyền chỉ huy một cách dứt khoát và công b́nh. Số là để nắm vững t́nh h́nh canh gác ban đêm một cách chi tiết và chính xác, tôi lập ra hai hệ thống báo cáo trên giấy tờ về t́nh h́nh canh gác mỗi đêm, để khi so sánh báo cáo, sự khác biệt sẽ giúp tôi kiểm chứng được sự thật.

Trung Sĩ này một đêm có nhiệm vụ phải đi tuần, kiểm tra các trạm canh, các kho vũ khí, quân dụng và các pḥng trọng cấm v.v... Cũng đêm đó, một Hạ Sĩ Quan có nhiệm vụ tương tự nhưng khác giờ. Nhờ báo cáo của người Hạ Sĩ Quan thứ nh́, tôi biết được có phân và nước tiểu trong pḥng trọng cấm đêm đó. So sánh với báo cáo của người Trung Sĩ đảng viên kư tên và ghi rơ là pḥng trọng cấm rất sạch sẽ và vệ sinh.

Sáng hôm sau, đọc báo cáo và sau khi kiểm chứng, tôi biết chắc chắn là người Trung Sĩ đảng viên đă không kiểm tra pḥng trọng cấm nhưng vẫn báo cáo là có làm.

Tôi kêu lên đối chất và cho lệnh sĩ quan An Ninh áp dụng tức khắc lệnh trọng cấm 8 ngày về tội báo cáo sai lạc và không tuần tiễu theo đúng nhiệm vụ.

Sau vụ này tôi chờ măi nhưng không thấy phản ứng ǵ về phía đảng cả.   Mừng vậy thay.