Vài Kỷ Niệm Với Pháo Binh.

        Tôi học khoá 6 Sĩ quan trừ bị Thủ đức, hết giai đoạn 1 sang học chuyên môn binh chủng Pháo binh ở giai đoạn 2 tai trường Pháo binh B́nh Dương. Trường lúc đó đặt tại hai ṭa nhà kiểu Tây trên ngọn đồi bên bờ sông. Chỉ huy trưởng trường lúc đó là trung tá Nguyễn dức Thắng. Bắn tập ở Xạ trường Phú lợi.

        Chuẩn úy ra trường tôi phục vụ ở Tiểu đoàn 1 Pháo binh đóng tại Nam Giao Huế, Đại úy Trần văn Cẩm làm tiểu đoàn trưởng, đại uư Nguyễn hữu Cam tiểu đoàn phó, trung úy Vũ đ́nh Dậu Pháo đội trưởng. Sau Tiểu đoàn di chuyển ra thành nội Quảng Trị, v́ thiếu sĩ quan tôi làm Pháo dội trưởng Pháo đội B, lúc đó Tiểu đoàn trưởng là Đại úy Vơ kim Hải. Thời gian ở Huế và Quảng trị tôi viết cho tạp chí văn nghệ Sáng Tạo. Và in tập truyện đầu tay "Thử Lửa" do Cơ Sở xuất bản Tự Do Saig̣n ấn hành và phát hành.

        Đủ hai năm tôi được thuyên chuyển về Nam, khi nhân sự vụ lệnh Đại úy Hải đă rút trong ngăn bàn ra tờ giấy đưa tôi và cười, tôi cầm lấy xem th́ đó là giấy phạt 15 ngày trọng cấm ông phạt tôi mấy tháng trước đó v́ tội bỏ đi Huế chơi cuối tuần. Ông đă chỉ án treo chứ không ghi hồ sơ sĩ quan. Tôi đứng nghiêm chào tay nói lời cám ơn và lời chào từ biệt.

        Đơn vị mới là Tiểu đoàn 7 Pháo binh đóng ở Tam hiệp, Biên hoà, tiểu đoàn trưởng là Đại úy Nguyễn văn Sử, tiểu đoàn phó là trung úy Tống mạnh Hùng. Sau tiểu đoàn di chuyển xuống Mỹ tho thuộc Khu chiến thuật Tiền Giang, doanh trại ở khu dinh thự cuả ông Đốc Phủ Phát bên phía Chợ cũ. Tiểu đoàn trưởng thay thế là Đại úy Phạm trọng Phùng.

        Thời gian này tôi làm Tiền sát viên, làm pháo đội phó, làm quyền pháo đội trưởng, làm trưởng ban 3 kiêm trưởng đài trung ương tác xa, và tôi đă có dịp lội bộ qua cánh đồng Tháp mười nhiều lần. Đă bị nổ ḿn ở Bến tre nhưng trời thương không bị xây xát. Cú bắn lớn nhất trong đời pháo thủ của tôi là tác xạ 800 quả đạn từ sân banh quận Đức ḥa đến mục tiêu trong Rừng Tràm Rau Răm, pháo đội bắn xong tôi ù cả tai nhiều ngày sau đó. Nhưng cũng thời gian này tôi đă nghiền ngẫm đề tài tiểu thuyết và về sau tôi viết quyển  "Tầm Xa Cũ, Bắn Hiệu Qủa". Viết được quyển truyện này là nhờ Pháo binh. Trước khi rời binh chủng tôi cũng suưt bị Chỉ huy trưởng Pháo binh Sư đoàn 7 phat trong cấm, may có Đại úy Phạm trọng Phùng, tiểu đ̣an trưởng đứng ra nhận trách nhiệm, nói có phạt th́ phạt ông, không phạt trưởng ban 3.  

        Tôi chuyển về Cục An ninh quân đội đầu năm 1963, đi tu nghiệp ở Okinawa, Singapor, Đài loan và làm việc ở Khối PTB, chuyên nghiên cứu, phân tách về "chiến tranh nhân dân" của cộng sản cho đến ngày cuối cùng 4/1975. Tôi làm tù binh 17 năm.

Bây giờ ngồi ôn lại quá khứ, tôi thấy yêu vô cùng những tháng năm Pháo binh.

                                                         Trần duy Hinh bút hiệu Thảo Trường.