Bài Thư T́nh Của Người Pháo Thủ
                                                                                                                        Thơ Uyên Sơn

 

                                                            Kể từ lúc vạch kiếm ngang ḥanh độ,
                                                            Cắt trục tung t́m điểm đứng ô vuông.
                                                            T́nh pháo thủ ta ngại ǵ giông tố,
                                                            Giác bàn đây, ta gióng hướng lên đường.

                                                                    Bắc địa dư dẫu từ-trường có lệch,
                                                                    Th́ em ơi! c̣n tiểu độ thiên từ.
                                                                    Trong đêm tối hướng bắc từ chênh chếch,
                                                                    Có hề chi vài phân giác quên trừ !

                                                            Lật xạ biểu ta t́m gịng khí tượng,
                                                            Dở chồng thư xem sin-cos khi xưa.
                                                            Em đứng đó giữa sang mùa gió hướng,
                                                            Và gió tầm làm ngày tháng đong đưa.
                                                                   
                                                                    Ta yêu em chẳng quân b́nh bọt nước,
                                                                    Tính làm chi cao thấp gốc thăng bằng.
                                                                    Biểu xích đó, dẫu muôn ngàn thước trượt
                                                                    Chẳng t́m ra tà-giác giữa đêm hằng.

                                                            Trên xa bản có trăm ngàn yếu tố,
                                                            Ta chọn em làm hỏa-tập cận pḥng.
                                                            Dù chuyển lưới ô vuông thành tọa độ,
                                                            Th́ t́nh ḿnh đạm khói cũng như không !

                                                                   Trong đêm tối mắt em là soi sang,
                                                                   Nhớ làm chi thời-biểu với đường tên.
                                                                   Ta vẫn biết: góc cao là tản đạn,
                                                                   Nhưng yêu rồi, phương giác cũng đành quên !

                                                            Đường khương tuyến có độ ṃn nhẵn lối,
                                                            Th́ em ơi ! khẩu kính đổ thay ṇng.
                                                            Ta chỉ có một thới yêu vang dội,
                                                            T́nh pháo rồi – như đạn nổ trên không !

                                                                     Trong mê lối ta t́m ḥai độ-giạt,
                                                                     Cọc dấu nào phải đối chiếu khỏang xa.
                                                                     Đưa máy nhắm vào bờ mê bến giác,
                                                                     Chuyển định kia, chính xác cỏi ...ta bà !

                                                            Cần vận-dụng có đêm ngày chuyển hướng,

                                                           
Gỗ thong ṇng làm sạch cơi ḷng ta.
                                                            Th́ em hỏi ! gối chăn là thời lượng,
                                                            Tiên liệu nào rồi cũng sẽ phôi pha.

                                                                    Thôi em nhé, bởi muôn ngàn bức chắn,
                                                                    Buồn chi em, quấy rối chuyện bên ḷng.
                                                                     Mở cơ bẩm ! – vô tuyến đành im lặng,
                                                                    Nhớ làm chi chuyển đạn nổ trong ṇng !.

                                                                                          Uyên Sơn Nguyễn Kim Sơn