An Dương Vương, Nỏ Thần


Mị Châu và Trọng Thủy

Vua An Dương Vương sau khi diệt được Lạc Vương thứ 18 liền cho xây ở Phong Khê một cái thành lớn, hình trôn ốc. Theo ý Ngài, đây là vương thành cần phải kiên cố, hiểm trở nên mới có một kiến trúc đặc biệt chưa đâu có. Với kiến trúc này, thành cao mấy tầng và chạy mấy vòng. Quân địch dầu hết sức mạo hiểm cũng chưa dễ vượt được trước khi vào đến triều đường, cung cấm và các nơi quan trọng.

Nhưng thành đắp đến đâu đổ đến đấy. Quân và dân đã trải bao ngày tháng tốn công hao sức mà không nên việc. Biết có ma quỷ phá hoại, nhà vua lúc đó gần như thất vọng vì chưa tìm được cách gì để đối phó.

Ngài cầm quyền Âu Lạc kể đã 3 năm. Một hôm ngài nảy ra ý kêu cầu trời đất phù hộ công cuộc của ngài.

Một ông già ở đâu tiến lại giữa lúc ngài đang cúng tế tâu rằng việc xây thành phải có Thanh Giang sứ mới xong. Nói dứt lời ông già biến mất rồi con Rùa Vàng hiện ra giới thiệu với nhà vua mình là Thanh Giang sứ. Nhà vua mừng rỡ và bàng hoàng như đang ở trong giấc chiêm bao. Ngài liền mời thần Rùa lên kim sa để rước về cung.

Thần Rùa nói:

Nhà vua không xây nổi thành là vì có yêu ma quấy rối. Yêu ma đây là một con gà trống trắng tức là Bạch kê tinh và oan hồn một kẻ ca kỹ chết đã lâu đời còn hài cốt vùi sâu ở chân núi Thất Diệu. Chúng hay họp nhau ở cái quán của Ngô Công gần đấy và đêm đêm sát hại các khách trọ. Con Kê tinh lại lấy con gái của Ngô Công...

Thần bàn với nhà vua cách trừ hai con tinh ấy. Nhà vua liền giả làm người thường buổi chiều ghé vào quán. Thần Rùa bí mật theo ngài để ủng hộ. Thấy nhà vua tới, Ngô Công lấy tình thật nói:

Ở đây yêu quái hay hại người, quý khách không nên dừng chân lại.

Nhà vua cười đáp:

Người ta sống chết do Thiên mệnh, điều đó chủ nhân đừng ngại.

Đêm tới, quả bọn yêu quái kéo đến.

Thần Rùa liền xuất hiện và hét lớn:

Lũ yêu quái kia! Chúng mày đến ngày hết số. Ta tới đây để trừ khử chúng bay đây!

Vua và Thần Rùa cùng bọn yêu xung đột với nhau kịch liệt. Gần về sáng, bọn yêu quái thua trận phải chạy trốn vào núi Thất Diệu. Sáng hôm sau, Ngô Công cho người đến xem tưởng nhà vua bị giết rồi để đem chôn không ngờ ngài vẫn còn sống. Vua yêu cầu Ngô Công giết con Bạch kê. Bạch kê vừa chết thì con gái của Ngô Công cũng tự nhiên tắt nghỉ. Vua lại cho khai quật cả hài cốt người ca kỹ đem đốt ra tro rồi vứt xuống sông.

Buổi chiều nhà vua cùng thần Rùa lên núi Việt Thường thấy có con cú sáu chân miệng ngậm sách thuật. Đấy là hồn con Kê tinh, thần Rùa liền hoá làm con chuột trắng leo lên cây cắn chân con cú. Cú đau quá nhả sách thuật ra. Từ đấy việc xây thành được mọi sự dễ dàng, chỉ trong 1 tháng là xong, thành dài rộng một ngàn trượng, quanh co khuất khúc 9 tầng, thế rất hiểm trở. Rồi luôn mấy năm Âu Lạc thịnh vượng, nhân dân sinh sống yên vui.

Sau Thần Rùa xin từ giã vua An Dương Vương ra đi. Vua tỏ ý luyến tiếc muốn lưu lại. Thần an ủi:

Việc trị loạn là ở ý trời và cũng ở nơi người, nhà vua cứ làm điều nhân chính sẽ được hưởng phúc lâu dài.

Trước khi cáo biệt, thần còn biếu nhà vua một cái móng chân dặn đem chế thành lẫy nỏ có thể bắn chết hàng vạn người.

Năm thứ 48 đời An Dương Vương, Tần Thuỷ Hoàng cho Nhâm Ngao và Triệu Đà đem quân xuống chinh phục phương Nam. Triệu Đà thiết lập doanh trại căn cứ trên núi Thiên Du Sơn. Hai quân giao tranh. Vua An Dương Vương cho đem Nỏ thần ra bắn. Quân của Đà tan vỡ phải thối lui, rồi thất bại này tiếp thất bại khác… Triệu Đà gần như tuyệt vọng đành chỉ còn nứơc xây thành và đắp lũy, giữ thế thủ và chờ thời.

        Binh chủng Pháo Binh Việt Nam Cộng Hòa nhận An Dương Vương là Thánh Tổ Binh Chủng Pháo Binh, coi Nỏ thần  tượng trưng cho đại pháo đầu tiên của nước Ta.