Lời Khiển Trách Nhớ Đời

 

Trước khi đọc bài này, người viết có đôi lời cùng quư chiến hữu phe ta và bạn đọc:

     - Vi để phản ánh trung thực sự việc phù hợp với thời gian và không gian nên những lời lẽ trong bài của một thời trai trẻ tại mặt trận không thích hợp cho bây giờ nữa,  khó nghe lắm !

     - Có cường điệu và"nổ" lắm không! Không đâu đây đâu phải là Hội của các quân binh chủng của 4 Vùng Chiến Thuật,  không ai biết ai.  Toàn là "phe ta", biết nhau quá th́ làm sao "nổ" được.   Dù cho "Nhân chứng vật chứng" không đầy đủ, "vật chứng”th́ không c̣n, nhưng "nhân chứng"hiện đang đọc bài này nhiều lắm.  th́ làm sao "nổ"được đây ! Chắc chắn là có rất nhiều bạn đă từng trải qua nhiều pha gay cấn hơn, ác liệt hơn, te tua hơn cũng có mà hào hùng hơn lại càng có nhiều, nhưng chỉ v́ bây giờ tuổi tác đă cao, đâm lười ra, không muốn chia xẻ cùng bạn bè !  Tuy nhiên nếu có "nỗ" ít nhiều,  th́ đó là Pháo binh "nỗ", chứ không phải là người viết này "nỗ".

      - Những lời chú thích và diễn giải có vẽ lẩm cầm đối với "phe ta", nhưng cần thiết và nên có cho người đọc là gia đ́nh, thân hữu và "đơn vị ban".

                                                                            *
                                                                         *    *

 

       Đă lâu lắm rồi, từ khi cuộc chiến đă tàn, nợ núi sông không trả được, rồi cũng theo ngày tháng mà quên đi chuyện xưa, đành phải "gác kiếm thoái ẩn giang hồ" để lo nơ áo cơm nơi xứ lạ quê người,  Rồi một hôm, cũng vừa mới đây thôi, t́nh cờ t́m thấy trang web của "phe ta", của Pháo binh/VNCH.  Chắc là trong số Quư vị, cũng như tôi, khó mà nói lên được cảm nhận của ḿnh như thế nào khi được "tha hương  ngố cố nhận" sau mấy mươi năm "tuyệt tích giang hồ".  Tôi đă đọc ngấu nghiến, hầu như gần hết những đề mục trong trang nhà, và mải mê nh́n ngắm những h́nh ảnh cũ, sao thấy gần gũi thân thương, gợi lại một thời binh lửa

                     “Mây bay bao năm chưa từng hội ngộ

                     Chẳng biết nơi nao một cơi đi về " !

     Bây giờ chúng ta có nơi để "về nguồn"[ binh chủng gốc], không có điều kiện để "đi về" và "hội ngộ" ngoài đời, th́ ta hội ngộ trên mạng và đi về với web trang nhà, Cũng tiện và cũng hay! Nh́n lại "tấm ảnh ngày xưa" một đơn vị Pháo 155 hành quân ở vùng Cao Nguyên đang thi hành tác xạ, bên ngoài ụ súng ngổn ngang những ống nạp và những dự liệu tác xạ sao tôi thấy gần gũi quá, như mới ngày nào.  Là h́nh ảnh của đồng đội, bạn bè hay là h́nh ảnh của chính ḿnh.  Nhất là khi đọc hai bài thơ của Uyên Sơn và Linh Án đă đưa chúng ta về với những hồi tưởng của một "Đời Pháo thủ".  Một hồi tưởng của đắng cay và mật ngọt, vừa gian nguy vừa oanh liệt trong cái khí phách hào hùng và nét lăng mạn của một thời trai trẻ,  nó vấn vương, lưu luyến như là "Hồi Ức Của Nàng Kỹ Nữ / Memoir of a Geisha”, một cuốn phim Mỹ- Nhật -Tàu đă nổi đ́nh nối đám hai ba năm về trước.   với sự góp mặt của những người đẹp hàng đầu của nền điện ảnh Trung Hoa: Chương Từ Di, Cũng Lợi, Dương Từ Quỳnh .  .  vv.  .  . 

                  "Trên xạ bản có trăm ngàn yếu tố

                   Ta chọn em làm hoả tập cận pḥng"        Uyên Sơn

     Có phải vậy không anh? Hổng dám đâu ! Này nhé, "nếu em là người yêu của lính" hay là người t́nh của Pháo thủ thỉ cho em xin phép hỏi các anh nha và sửa lại câu sau, Đừng buồn em nha anh Sơn !

                   "Trên xạ bản có trăm ngàn yếu tố

                    Đời Pháo binh [cac] anh chuyển xạ biết bao lần?"  

     Biết nhau quá mà anh!, đối với Pháo thủ các anh, thí dù cho là mục tiêu cố định để "tác xạ cấm chỉ" hay mục tiêu bất chợt cũng đều là "hỏa tập cận pḥng" của các anh.  Anh c̣n bảo "Nhớ làm chị chuyện đạn nổ trong ṇng"Trời đất ! Hổng được đâu anh, là dầu ấn của đời em th́ " làm sao quên được anh ơi".  Bây giờ cho em xin phép kết hợp hai anh Linh Ân và Uyên Sơn lại với nhau và sửa đổi vài chữ, hai "Thẩm quyền" đừng có buồn em đó nha !

                   "Cởi áo banh càng, thông ṇng nạp đạn

                    Làm sao quên được chuyện đạn nổ trong ṇng"

     Là kỷ niệm không bao giờ nhạt nḥa, là dầu ấn ngọt ngào của đời em, hai anh có vui không ! Các anh Pháo thủ thân thương ! Chắc các anh c̣n nhớ vào thuở ấy, mặc cho người ta có dèm pha thế nào.                                                                      " Em ơi đừng lấy Pháo binh

                      Đêm đêm nó thụt rung rinh.  .  .  .       cái ǵ ? vậy các anh !!

      Bất chấp những lời thị phi, chúng em đây vẫn chọn và giao cuộc đời này cho các anh,  là "Right choice" của tụi em, nhưng có phải "right guy for right husband" hay không th́ tụi em đâu có care,  It doesn't matter,   Right ?  Đă gần hết cả cuộc đời này rồi, nhưng bao giờ chúng em cũng nghĩ việc ngày xưa là "The right thing we did",  Một đêm với người Quân Từ c̣n hơn suốt đời với kẻ phàm phu.  Các cụ bà Giao Chỉ nói vậy từ cả ngàn năm nay rồi có sai đâu, các anh có biết sao không ?

                    "Thấy anh súng lớn ṇng dài

                     Nhớ anh Pháo thủ thương hoài ngàn năm " 

     "Súng lớn ṇng dài" ai lại chẳng ham,  hơn cả giới Nữ lưu ngày xưa ham "cây bút lông của anh Đồ" [ Chẳng ham ruộng cả .  .  mà chị ham….   cái bút .  .  .  ]  các anh là những chàng trai thông minh [ có phải vậy không đây !! ] của một "binh chủng thông thái” [ Une Armé Savante ] lai thêm bay bướm hào hoa với "đồ chơi" cở lớn hang nặng, có khả năng tàn phá mục tiêu và cày nát chiến trường.   Ḍng máu hào hoa, lăng mạn phong lưu và.  .  .  "bê bối" [về t́nh cảm]  của chàng Thiếu Úy / PB  Napoleon Bonaparte đă di truyền đến các Pháo thủ da vàng chúng ta qua ngă các Niên Trường/Đại Sư Huynh một thời Tây hoc.   Nhưng có một điều nghịch lư là chuyện này th́ bih sĩ và hạ sĩ quan giỏi hơn các quan rất nhiều, cử đóng ở vị trí nào một thời gian là quanh vùng cũng có năm - mười "Pháo binh con" ra đời.  Hai Người Lính Già / Pháo thủ L A & U S,  ḿnh hẹn hội ngộ lần tới ở Nam Cali, hăy cụng ly mà "nổ" cho đă, phải không phe ta?.   Muốn chơi loại nào đây !: Napoleon [napoleon = N =Nổ manh] hay Whisky [ whisky = W = WP:đạn khói ].   Nếu hứng chí , lên tinh thần, th́ ta chơi Beehive nghen các bạn [ Beehive là tên một loại đạn chống biển người của 105 ly và cũng là tên của một loại rượu mạnh thông dụng, được ưa chuộng lúc bấy giờ] Bắn hiệu quả "tôi đa hỏa lực" phải không phe ta, các Pháo thủ gà nhà. 

     Ban Thiên Nhân, người SQ/Tiến Sát 181, sao bạn giống tôi quá vậy TSV 45 [220]: "chân ướt ngày đầu đă nhảy trực thăng".   Không thấy bạn nói thêm ǵ nữa, nên tôi nghĩ rằng, tôi c̣n te tua hơn với"cái đêm hôm ấy đêm ǵ ?” Ngay đêm đầu tiên "động pḥng hoa chúc" đă chịu đựng hai cử foxtro-kilo / phú quốc- kinh kỳ.   Thời đó tụi nó pháo cũng chẳng ra ǵ, mỗi lần 5-10 quả súng cối của mấy tên du kích, hay chủ lực Tỉnh, chủ lực Miền ǵ đó; bắn vu vơ, tiếng nổ đi đùng, lơm bơm như bà già trầu nhà quê “đánh rấm” và tiếng depart nghe b́ bạch như bà Hồ Xuân Hương "bày cuộc có người".  Chẳng bù vào lúc về sau này, từ năm 72 trở đi, có những lúc trong một ngày ăn một vài trăm quả cũng là chuyện b́nh thường, toàn là thứ dữ,  loại hạng nặng, có cả đạn pháo 105 đến130 ly và hỏa tiễn 107 đến 122 ly.  Hơn nữa những Pháo thủ của quân chính quy Bác Việt tay nghề họ cũng cao, rất lợi hai, ngang ngửa với ḿnh.  Chiến cụ và hỏa lực tương đương, kỹ thuật và tŕnh độ tác chiến ngang ngửa và cả hai đều quyết tâm cao để tàn sát nhau, hủy diệt nhau, một mất một c̣n để chiến thắng và tồn tại,  must kill or.  .  .  must be killed.!."Cao thủ gặp cao thủ" th́ trời long đất lở, núi sập sông bồi,  để lại biết bao cảnh tang thương đổ nát và hủy diệt của màn "long tranh hỗ đấu".  Bây giờ ta trở lại với cái đêm hôm ấy.  Tuy là lúc đó chỉ bị pháo lẹt đẹt thôi, nhưng cũng rét lắm v́ là lần đầu tiên "hành nghề.  .  nghiệp dĩ Đề-Lô" mà bị bề hội đồng như vậy th́ đổ ai mà không run.  Khi bỉnh tĩnh lại chụp vội bản đồ, địa bàn cùng đệ tử xách PRC-25 ra đứng ở hố cá nhân, rồi cũng chấm tọa độ,  cũng gửi điện văn xin tác xạ để phản pháo nhưng chẳng đâu vào đâu, "đạn bay non Đoài”.   Chưa có được những hỏa tập tiên liệu pḥng thủ v́ chân ướt chân ráo, nên cứ dùng phương pháp “tọa độ cực “để xác định vị trí mục tiêu, nhưng phần th́ đêm tối, phân th́ c̣n run th́ khó mà ước lượng khoảng cách cho chính xác.  V́ là mùa khô,  nên cứ trên hướng quan sát cắt qua những "đường thông thủy" và an toàn cho con cái [ những đơn vị nhỏ hơn trực thuộc chỉ huy BB] là ta phang vào ngay.   Tuy nhiên, sau một hồi lâu,   cũng b́nh tĩnh lại và "anh hùng dạn ra", rồi cũng bắn hiệu quả, rồi chuyển xạ trái phải, gần xa.  .  mỗi chuyển xạ cũng 5-10 tràng, cùng bắn chác ́ xèo, tưởng ḿnh ngon lành lắm ! Tiểu Đoàn Trưởng BB đến gần phán một cậu nghe sao "nản ḷng chiến sĩ " Sao anh bắn trật lất,  chẳng đâu vào đâu !.   Vừa quê vừa thẹn, "mất mặt binh chủng ,  mất mặt KBC", cũng may là trời tối,  không ai thấy được mặt ḿnh dài ra, chắc là khó coi lắm !.  Rồi chính ông xin về TOC của Tr/Đoàn để xin qua Trung Tâm Phối Hợp Hỏa Lực [FSCC] bắn cho ông ta.  Các bạn Để-lô biết sao không, Những loạt đạn ông ta bẳn cùng rơi vào vùng mục tiêu ấy !!!  Thế mới biết "Miệng nhà quan không có gan cũng có thép" !

      Sao có nhiều danh xưng cho cánh Đề-Lô của chúng ta lúc bấy giờ: Nào là Quan Sát Viên Tiền Tuyển [ tên chinh thức trong Binh Thư],  SQ/Tiền Sát, Tiền Sát Viên v.  v.  .  Đó là tên gọi trong nhà của PB chúng ta,  c̣n bịnh chủng bạn th́ chỉ gọi là Đề-Lô [D. L. O]  hay SQ / Đề-Lô V́ chẳng có quyền hành nên cũng ít trách nhiệm, "gia tài của mẹ"vỏn vẹn chỉ có một PRC-25,  ông nhóm, địa bàn M2 , colt-45 và lô bản đồ vùng hành quân cùng với hai đệ tử [ta-looc] nay thay mai đổi.  Trong bản cấp số c̣n có một xe jeep + moc hậu 1/4 tấn, [ theo B́nh Thư ] nhưng nào ai biết nó ở đâu,  who knows !  Xong một tour Đề-Lô 3-4 tuần cùng với Bộ Binh, hayThiết Giáp,  hay BĐQ… tiếu ngạo giang hồ, phiêu lăng thiên nhai là về nghỉ xă hơi để sáng th́ quán cafe,  trưa chiều th́ tiệm bi-da…  Bạn nào bay bướm thi đứng trước cổng trường: Trường Tiểu Học th́ chờ Cô Giáo,  trường Trung Học th́ đợi th́ chờ… "em tan trường về…, anh theo Ngọ về.  .  .  .  " Hôm nào mượn được xe Jeep của Trung Đội Trưởng,  chờ em tan trường để đón em đi chơi th́ cứ như cuộc đời lên tận mây xanh.  C̣n em ngồi bên cạnh th́ cứ như thiên thần tung cánh, ngồi bên cạnh ông quan trẻ, trên chiếc Jeep lùn có cần câu {anten AT-271],  lả lướt một ṿng quanh tỉnh lẻ,  quận lẻ th́ quả đúng là phước đức ba đời,  tam sinh hữu hạnh.  ,  th́ có "thà chết giữa rừng mai "của mấy ông  “súng đồng”  cũng.  .   much  better .    Right !?  Anh nào đă có vợ hay người yêu th́ "thời gian c̣n lại anh cho em tất cả.  .  .  .  ta đưa nhau…”Thế mới biết:….  “ Ai bảo Để-lô là khổ  Đề-lô sướng lắm chứ !?"                                          

      Chuyện đời cũng “nhiều nghịch cảnh éo le", chỉ là quan nữa [C/U], Quan Một thôi nhưng lại nghĩ ḿnh to lớn lắm, thấy trời bằng vung.  Có lẽ "chưa thấy quan tài chưa đồ lệ" nên c̣n yêu đời, đâu có coi ai ra ǵ ! Nhọc nhằn thân xác hơn với ba-lô trên vai, nguy hiểm hơn nhưng là thoi gian sống động hơn,  vui vẻ hơn.   Dù cho lon lá th́ nhỏ, chức vụ th́ vào hàng ṭ te, nhưng lại có vẻ hào hùng và lăng tử phong trần hơn.  V́ vậy mới có người nói rằng: Một SQ/PB mà thiếu đi thời gian Để-Lô th́ chưa phải là một Pháo thủ trọn vẹn.  Right ?.  Tôi nhớ có một lần những SQ/Tiền Sát stand by  cùng với các Trung Đội Trưởng kéo nhau đi chơi, khi về bị chef la.  Một tên đă nói lén "Nhất vợ nh́ trời thứ ba Pháo Đội Trưởng" [ không vợ th́ bạn gái, người yêu].  Sau này làm SQTX/PD hay Đại Bàng có dị ứng với lời nói này không !,  không đâu,  cũng là một kỷ niệm hay.  Riêng người viết này, th́ câu nói "bất hủ" ấy cùng với lời mạch bảo của một Sư Huynh,   không biết anh ta đọc ở đâu,  sách vở nào lại nói rằng"Sợ vợ là một nét lăng mạn của người đàn ông trí thức!?"Tôi nghĩ ḿnh là dân "vơ biền" nên phải làm ra vẻ trí thức, tức là phải.  .   sợ vợ Về sau lại đọc được câu nói của Bố Già Victor Corleon [ Bản dịch của Ngọc Thứ Lang trước 1975,  Marlon Brando thủ vai ], là chúa trùm trong giới giang hồ ở New York cách đây non thế kỷ mà có được lời nói để đời cho đấng mày râu "là một người đàn ông mà không biết dành thời gian cho gia đ́nh ḿnh th́ chưa phải là một người đàn ông đúng nghia"  Những lời vàng ngọc của ba câu trên đă ảnh hưởng và chi phối đời tôi, cho tôi được hưởng trọn vẹn "thú đau thương" của một đời sợ vợ.  Đúng vây,  sợ lắm,  là… top priority để sợ.  Ở trong nhà sợ vợ quen rồi, ra ngoài thấy vợ ai cũng sợ, nhưng có điều khờ dại là thấy bà nào, cô nào không phải là vợ của ai th́ quyết "ăn thua đủ"

                               Lời Khiển Trách Nhớ Đời

      Năm ấy, Mùa Hè Đỏ Lửa, sau những tổn thất khả nặng ban đầu, đơn vị chúng tôi phải chấn chỉnh lại;[ đúng ra là tái phooc-mê] để tham dự hành quân giải tỏa áp lực và tái chiếm mà về quân số là phiền phức nhất.  Ngoài một số quân nhân cơ hữu của Pháo Đôi c̣n lại, thành phần bổ sung gồm những quân nhân thoát địch của các Pháo Đội khác, một số mới thuyên chuyễn về, phần đông là những thành phần bất khiển dụng, bi "chê" ở các đơn vị bạn.  Nhưng nổi bật hơn là thành phần bổ sung từ các Trung Tâm Quàn Trị,  là "mối quan tâm đặc biệt" cho các cấp chỉ huy ở Trung Đội và Pháo Đội.  V́ không có thời gian để tái huấn luyện,  thầy tṛ c̣n lạ tay, chưa ăn ư nhau th́ làm sao đánh đấm đây ! Ngay cả người việt này cũng vậy,  từ Pháo Đối B đưa qua PĐ / A đề xuất quân trước .  Nhưng cũng may là lúc đó chiến cuộc sôi động, cường độ trận liệt cao,  Pháo Đội phải di chuyển hành quân và tác xạ yểm trợ liên miên cho nên cũng "dễ trị" đối với một thành phần quân số như vậy.  Bắn nhiều th́ xuống đạn, làm đạn cũng nhiều và c̣n phải lo củng cố vị trí, dù là vị trí dă chiến.  Hai mối lo hàng đầu cho cấp chỉ huy ngoài mặt trận lúc ấy là Quan trên và Việt Cộng.   Quan trên th́ nhiểu giới chức khac nhau đến thăm thường xuyên và VC thi pháo kích đều đều, có ngày tụi nó chơi hai ba cử.  Mà cũng ngộ thật, hai "khách quư”này,  họ không ưa ǵ nhau,  c̣n thù ghét nhau nữa, ấy vậy mà họ "ḥa âm" rất ăn khớp và nhịp nhàng, cứ khách kia đến thăm nhiều th́ khách này đến it, và ngược lại.  Cho nên lính mệt đừ và quan cũng hốc hac phờ người ra, nên dễ phát cáu và nóng giận.  Trong t́nh h́nh như vậy mà cũng có một số lính rủ nhau "dù" đi chơi , quậy phá.  Như quư vị đă biết th́ 155 ly ít khi đi hành quân nguyên Pháo Đôi, lần này đi đủ PĐ nên SQTX  mới có  job,  mới thật sự cần thiết và có nhiều việc để làm.  Một hôm Pháo Đội Trưởng vị công vụ đi vắng, một số quân nhân vắng mặt bất hợp pháp đị chơi trở về, được Thượng Sĩ/Thường Vụ đưa lên tŕnh diện trong lúc tôi đang bực tức v́ thiếu lính làm việc nên đă nói với ông ta:"Ông đem nhốt hết tụi nó cho tôi"

     - Ở ngoài vị trí hành quân, chuồng cọp không có và connex cũng không th́ lấy ǵ mà nhốt, Trung Úy coi lại ! Người Thường Vụ ôn tồn trả lời                

    - Cho tụi nó chui vào ống concertina mà ngồi trong đó, tôi vừa nói vừa chỉ tay về phía hàng rào dă chiến pḥng thủ chu vi PĐ.  Như ta thấy, trong ống concertna th́ nằm không được và ngồi cũng không xong, cứ phải lom khom.  Trời mùa He Miền Trung nặng như thiêu như đốt, nh́n thấy họ trong đó trong ḷng cũng thấy xót thương và áy náy, nhưng đâu biết làm ǵ hơn trong cơn nóng giận.  Thâm tâm cũng chỉ muốn nhốt chốc lát để răn đe tụi nó thôi.  Một lúc sau đó, Pháo Đội Trưởng đi công việc trở về, bước xuống xe, ông ta không đi vào Đài Tác Xạ mà đứng chống nạnh tay quai nồi nh́n những người lính đang thọ phạt.  Khi bước vào bên trong căn lều dùng làm ĐTX dă chiến,  ông ta gọi ngay người đệ từ {ta-looc] va nói

    -Mày xuống mời Thượng Sĩ /Thường Vụ lên gặp Đại- Úy.   Khi người Thường Vụ bước vào, ông hỏi ngay"Tụi nó làm sao mà nhốt như vậy, VC nó pháo kích bây giờ, nguy hiểm lắm, hết cách rồi sao?".  Là lệnh của Tr/U đó Đại Bàng”, người Thường Vụ lễ phép và vui vẻ nói tiếp,  “Tr/U bảo tôi phải làm như vậy.  ”Tôi đang loay hoay với hai người HSQ/TX trên xạ bản để thiết lập Giản Đồ An Toàn cho quân bạn ở đâu đằng kia th́ ĐU/PĐT kêu lại và nói:

   -"Ông hành quân hay giết quân" hay sao mà phạt tụi nó độc ác như vậy ! rồi ông tiếp, Nếu VC pháo vào, tụi nó không xuống hồ cá nhân kíp và chết trong đó th́ ông nghĩ sao !?.  Ong ta c̣n muốn nói ǵ thêm nữa nhưng có mặt người Th.  Sĩ/Thường Vụ nên thôi.  Từ nảy giờ có tôi "lảnh đạn" hết, nên người Th/Si đứng yên, bây giờ mới lên tiếng, "Bây giờ thả tụi nó ra hay sao Đại Uy ?

      “Ai ra lệnh phat th́ người đó thả”, ông ta trả lời c̣n đang có vẻ bực ḿnh và nói tiếp:”ông hỏi Tr/Uy” .  Tôi đưa mắt nh́n sang người Thường Vụ và bảo nhỏ ông ta thả tụi nó ra.  Khi c̣n lại Đ/U Pháo Đội Trưởng và tôi, ông ta nói .  Ông có thói quen gọi cấp bậc của thuộc cấp khi có ǵ không bằng ḷng:

      Trung Úy phải biết rằng nếu một khẩu pháo, một quân xa hay một chiến cụ nào khác bị tiêu huỷ, th́ chỉ cần 7 bản phúc tŕnh tổn thất là trong thời gian ngắn ḿnh có quân dụng mới để xài,  nếu là quân dụng thuợng đẵng th́ ḿnh có ngay chưa đầy 24 tiếng"một đổi một", c̣n một người lính chết th́ sao? Là một con người đó ông Quan Hai à, phải mất gần 20 năm sau mới có được một người lính như vậy.  Tôi chỉ biết lắng nghe và trả lời vỏn vẹn một câu ngắn gọn"Vâng, tôi biết rồi Đại Úy” Ở phần trên ta đă gặp một nghịch lư về chuyện phong lưu t́nh cảm, và giờ đây ta lai gặp một nghịch lư nữa là Thường Vụ hay quan nhỏ thỉ phạt lính [v́ là trực tiếp] quan lớn thi nhân từ, ưu ái nên tha lính, nhưng lại "mát tay" và "nhẹ nhàng" với quan nhỏ có vấn đề.  Vâng, nhẹ lắm ! chỉ có một tờ giấy, ṭ lịnh phạt kèm theo hàng chữ "xin gia tăng tối   đa"th́ cuộc đời binh nghiệp của chúng ta như là… "khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên"

     Giờ đây ông ta không c̣n nữa, ông đă bị từ thượng sáu tháng sau đó tại một Căn Cứ Hoả Lực ở vùng Cao Nguyên vào ngày ngưng bắn 28-01-73.  Lúc bấy giờ căn cứ bị bao vây và bị pháo rất năng.   Từ nhiều hướng, đủ các món ăn chơi cùng nhau bề hội đồng chúng tôi.  Nếu như Quư Bà, Quư Cô chiếu cổ đến các chàng Pháo thủ ra sao, thi VC nó "thương yêu" PB hơn nhiều ! Vị trí Pháo chỉ chiếm chưa được 1/5 căn cứ rộng lớn mà nhận lảnh hơn 3/4 hoả lực địch pháo vào [ người đă theo dơi diễn tiến chiến sự tại Căn Cứ Hỏa Lực nầy từng giờ qua hệ thống VRC-34 là Mặt Trời  LTC  của chúng tôi hiện giờ đang ở San Jose ] Pháo Đội Trưởng đă cùng tôi xông xáo chỉ huy Pháo Đội phản pháo để trả đũa.  Đáng lẽ ông phải ở trong Đài Tác Xạ, nhưng hầu hết là trực xạ, rất gần, thời nổ chỉ ghi từ 4 đến 6 giây với nap 4 va nap 5.  V́ vậy chỉ có HSQ/TX ở trong, c̣n tôi với ông ta ra ngoài với các khẩu đội.  Tưởng cũng nên nhắc lại một vài giây phút cuối cùng của Ông ta như là để tưởng nhớ đến một chiến hữu đă hy sinh trong cuoc chiến.   Thời gian đó, ngoài chức vụ PĐT,  ông ta c̣n là SQLL/PB cho Chiến Đoàn và c̣n kiêm luôn Chỉ Huy Trưởng Căn Cứ Hoả Lực, vi Thiết Giáp, BB hay BĐQ tại đó cũng mới Quan Một.  Quan Hai mà thôi.  Trong 3 chức vụ trên của Ông, cái nào tôi cũng giữ chức C.  .  C.  , nghĩa là quyền ít mà làm nhieu.   Phải công nhận là lần này, tụi nó phối hợp hỏa lực rất bài bản và điêu nghệ.  Pháo và hỏa tiễn hạng nặng từ xa, có sức công phá mạnh để cày ủi các công sự pḥng thủ.   Đạn súng cối th́ sức công phá không ra ǵ, nhưng rất nhiều mảnh và góc tới của đạn đạo lớn, nên mảnh vàng đều ra từ phía và là là sát mặt đất, nên rất nguy hiểm cho mục tiêu đi chuyện bên trên.  [ xin cac Niên Trưởng đứng nên nghĩ là"múa ŕu qua mắt thợ", mà nên coi đây như bán báo cáo "t́nh h́nh chiến sự 24 giờ qua"].  Nhưng đáng ngại nhất là khẩu 75 ly sơn pháo đặt trên sườn núi, rất gần.  Là đạn đạo thằng,  đường nhắm trực tiếp nên nó bắn rất chính xác, v́ vậy nó quần chúng tôi tơi tả.  Đài Truyền Tin/Tác Xa đă lănh của nó 3-4 quả,   chiếc GMC để làm mày Truyền Tin bị nổ tung, trụ Anten AT-292 bị đốn ngả, đứt dây và bất khiển dụng,  Có người bảo rằng có hoả tiễn tầm nhiệt AT-3, nhưng tôi không kiếm chứng được.  Lần này th́ cao thủ đối đầu với cao thủ,  phải một phen "sống mái thư hùng" để phản tài cao thấp .  Chỉ mới có 3 tiếng đồng hồ trôi qua mà sao thấy nó dài lê thê thế này ! The Longest Day của chúng tôi.  Có sống dưới hỏa lực pháo bịnh của địch như trút lửa thế này th́ mới thông cảm được với câu nói đă được khắc trên bật lửa Zippo của những chú GIs thoát về từ Căn Cứ Khe Sanh:"when I die,  I'll go to the Heaven, because I'm  in the Hell" Nôm na là"Khi nào tôi chết, tôi sẽ được lên Thiên Đàng, v́ hiện tại tôi đang sống dưới Hỏa Ngục". 

       Để diệt khẩu 75 ly sơn pháo này, chúng tôi xin thằng 96 bắn yểm trợ.  Chúng tôi đứng sau hàng thùng phuy đầy đất và bao cát, bên ngoài ĐTX để quan sát và điều chỉnh.  Hỏa tập này được PĐT va SQTX ra tay, trực tiếp điều chỉnh th́ ngọn cơm lắm.  Qua ống ngắm gắng trên ṇng súng, chúng nó biết hai chúng tôi đang làm ǵ, nên nó "xây dựng quyết tâm trừng trị hai tên Ngụy đầu sỏ ác ôn nầy".  Khi thằng 96 bắn hiệu quả mới được một vài tràng th́ nó bảo là bị "mưa đá", không bẳn được nữa.  Tôi xin qua thằng 94 th́ được bảo là 'tụi này bị tơi bời hoa lá từ sáng đến giờ th́ làm sao "nuôi ăn" [ tiếng lóng ngoài mặt trận co nghĩa là YTHL trực tiếp cho ai ] cho Thẩm Quyền được [ chữ "thằng" đây không phải là thằng người,   mà là tiếng nói để chỉ những Danh Hiệu Đài của những đơn vị tham chiến Nói th́ như vậy, nhưng nếu Danh Hiệu Đài [ c̣n gọi là danh xưng chiến trường ] của CHT/PBSĐ là "Cao Hùng" chẳng hạn, th́ đồ ai mà dám gọi là th.  .  .  CH, mà một tiếng th́ thưa, hai tiếng là kính tŕnh.  .  .  dù cho như vậy là vi phạm luật an ninh vô tuyến ! Khó lắm !Thà làm lính, chứ làm Quan nhỏ cũng chịu "nhiều nỗi đẳng cay !"

     Con.  .  .  mẹ.  ! .  .  , tôi nổi khùng văng tục và nói  “các vị trí Pháo đều bị tụi nó kèm chặt quá, không làm ăn ǵ được,  hay là ḿnh gọi Chiến Đoàn xin Không Quân can thiệp”,  ĐU / PĐT vừa trả lời vừa ra lệnh : “Được.   ông vào gọi đi !" Khi tôi bước vào bên trong khoảng chừng 30 giây, nguoi HSQ /Âm thoại viên vừa đứng dậy bước ra, vừa trao combinet cho tôi, th́ một quả đạn rơi ngay vào chỗ tôi vừa mới đứng.  PĐT bị trọng thương, ông đă lảnh đạn thể cho tôi, người HSQ/Truyền Tin bị thương nơi chân và tôi th́ bị "kiến cắn"nỗi cánh tay, .  Trước đó 6 tháng,  trong cuộc HQ tái chiếm [ như đă noi ở trên ] ông ta cũng đă lảnh đạn cho tôi một lần rồi:Một buổi xế chiều, sau khi bị pháo, như mọi lần, tôi đi đo và phân tích hố đạn.   đó là nhiệm vụ của SQTX.  Những lần này, v́ thấy người Đ/U Đại Hàn cùng đê tử vac cọc dấu đi làm việc đó,  nên ông đích thân đi để xứng vai vế với quân bạn.  Khi hai ông Quan Ba VN va  ĐH đang loay hoay th́ tụi nó pháo tiếp, đốn ngả hai người,  có lẽ là Để-Lô của tụi nó đang ở đâu đó.   Trực thăng tản thương về Land Field th́ người Đ/U ĐH chết, và PĐT nhà tôi th́ năm bịnh viện vài tuần để cho tôi "xử lư thường mạng" PĐ.  Lần này th́ ông không may mắn nữa.   Khi đưa vào bên trong và người Y Tá chich được nữa ông thuốc th́ thuốc không chạy được nữa v́ mạch đă đứng, anh ta thốt lên:" Thôi, Đại Bàng đi rồi!" Ông đă ra đi vào giờ thứ 25 của cuộc chiến [ đáng lẻ là như vậy ] bo lại gia đ́nh, bạn bè và đồng đội Tôi và người Y-Tá đă vuốt mặt cho ông ta, [ 2 tiếng đồng hồ sau đó người Y-Tá cũng bi tử thương khi cùng tôi lo việc tản thương và di tản người chết v́ khi trực thăng đáp xuống là tụi nó thut liên tiếp 2 trái.  Tôi đứng cách anh ta chưa đầy hai mét, nhưng tôi sống sót, chỉ bị thương nhẹ.  Tôi hụt trai thứ nhất, lăn nhanh vào pháo đài nên tránh được trái thứ hai Mặc dù da thịt tôi" “đắng", súng đạn VC nó "chê" nhưng chỉ có 4 tiếng đồng hồ mà bị thương hại lẫn bố ai mà không rét ] Nhưng đến cuối năm 74 th́ da thịt tôi không c̣n "đắng" nữa, cũng bị pháo của VC bề hội đồng, nằm Quân Y Viện và phép xuất viện gần 3 tháng, về tŕnh diện đơn vị được hơn 1 tháng th́ chuẩn bị ZULU !!! Lần đầu tiên tôi vuốt mặt người chết và măi đến 33 năm sau, trên đất Mỹ này, tôi một lần nữa, lần thứ hai vuốt mắt người thân.  Anh dă trở về với Đất Mẹ trong lúc mọi người, mọi nhà đang nô nức đón Xuân, nhưng "anh trở về trên chiếc băng-ca, trên trực thăng sơn màu tang trắng".   Vẫn biết rằng "Cổ lai chính chiến kỷ nhân hồi" nhưng c̣n cảnh nào thương tâm và xót xa cho bằng khi vào ngày cuối năm giáp Tết mà phải "ngày mai đi nhận xác chồng"!!  [1]

       Ông ta trị quân rất nghiêm, nhưng rất thương yêu lính, Ông là một Sĩ Quan mẫu mực: mẫu mực với quân vụ, với Quân Đội và cũng rất mẫu mực với gia đ́nh.  Giờ đây, tuổi đời chồng chất,  năm qua ngày lại cũng đă 1/3 thế kỷ, nhưng mỗi lần nhớ đến lời khiển trách năm xưa về việc ḿnh đă làm, tôi vẫn thấy ḷng ḿnh chùng xuống, vương vẫn một chút ray rứt, ăn năn dù cho tôi có bào chữa cho ḿnh"v́ nhiệm vụ, v́ quân đội"!                                          

      Thời gian trong quân ngũ của tôi không nhiều lắm,  v́ thời cuộc tôi đă làm công việc của một người trai thời chiến và đă là một “ông quan”, quan trong quân đội.  Cho nên để có phong cách và bản lảnh chỉ huy và để xứng đáng với chức vụ, tôi đă phải học hỏi nhiều ở các cấp chỉ huy, bởi lẽ nh́n kỹ gia phả mấy đời nhà tôi, chẳng có ai làm quan làm tướng ǵ cả, người nào khá lắm cũng chỉ vào hàng Đại Gia ở một địa phương nhỏ bé để làm việc làng.  Về chiến thuật và kỹ thuật tác xạ th́ đă có quân trường và binh thư,   nên điều tôi cần học hỏi là phep xử thế, cung cách trong giao tế và phong cách, vâng ! là phong cách trong lănh đạo chỉ huy cùng với bản lănh và khí phách của những vị ấy, mỗi người mỗi vẻ.  Đă là con người th́ "nhân vô thập toàn / nobody's perfect",  nhưng những điều không hay cứ để cho theo Đoàn Chuẩn mà "Gửi gió cho mây ngàn bay”.  quên đi hết, chỉ c̣n lại hồi tưởng của những kỷ niệm đẹp, của những việc tốt, điều hay : là h́nh ảnh của những con người để mến thương và kính phục. 

                                                                              

                                                                             Mùa Hè Texas 2008                                                                              Nguyễn Phụng        

                                                                             Pháo thủ thành Dallas

 

[1]  Vợ và các con của Ông ta, Cố Th/Tá Trần Trọng Quăng,  hiện đang sống ở Oklahoma City , Oklahoma