Hướng Về Quê Hương

 

Nói đến hai chữ quê hương, chúng ta có thể tưởng tượng ngay đến con sông dài uốn khúc, lũy tre xanh dầy đặc, cánh đồng bát ngát với những buổi b́nh minh chan ḥa nắng sớm, hay những chiều ḥang hôn lộng gío trong lúc thanh b́nh.   Cổ nhân thường nói :” Không đâu đẹp bằng quê hương”, “There is no place like home”.

Nghĩ đến quê hương Việt Nam th́ dù chúng ta là người Việt tỵ nạn hay các Anh chị em thanh thiếu niên được sinh ra ngay tại đất Mỹ này cũng ao ước được nh́n thấy vẻ đẹp thiên nhiên của quê hương ḿnh với những huyền diệu lịch sử con Rồng cháu Tiên, hay những bậc anh quân như Hai Bà Trưng, như Quang Trung Nguyễn Huệ, như Trần Hưng Đạo.  Nhưng bây giờ làm sao chúng ta có thể ḥan ṭan tự do khi trở về quê hương đang c̣n đắm ch́m trong chính sách cộng sản vô thần, với sự giam cầm bắt bớ và công an ngự trị khắp nẻo đường như các tin tức đă được loan báo.

 

Nói đến đây chắc có một vài quí vị có thể v́ lư do nào đó nói rằng cộng sản đă thay đổi.  Chúng ta công nhận rằng cộng sản có cởi mở đôi chút v́ quyền lợi đồng đô la của các tay cán bô đảng hay v́ áp lực quốc tế.  Chúng ta những người Việt tha hương đ̣i hỏi chính quyền cộng sản Việt Nam phải thay đổi ḥan ṭan, từ bỏ đường lối cộng sản, một tà thuyết không đem lại tự do, no ấm cho dân chúng.  Bè lũ cộng sản đă giết hại bao nhiêu chiến sĩ cách mạng năm 1945, đồng bào vô tội bằng các cuộc đấu tố năm 1954, và cầm tù hành hạ hang vạn chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa năm 1975.  Vậy ai bảo Hồ Chí Minh không phải là cộng sản th́ người đó đă vô t́nh phủ nhận xương máu của các chiến sĩ đă bỏ ḿnh v́ Tổ quốc.

 

Nhắc đến tội ác của cộng sản th́ có hàng triệu giấy bút cũng không ghi chép hết, hoặc có lấy hết nước biển Đông cũng không rửa sạch.  Làm sao chúng ta quên được biết bao nhiêu chiến sĩ trong Quâ Lực Việt Nam Cộng Ḥa đă bỏ ḿnh trong các trại lao tù nơi rừng thiêng nước độc, hàng vạn người dân lành vô tội đă phải nằm sâu trong ḷng đại dương.  Chúng ta đă thấy cộng sản đă làm máu dân Việt Nam chảy thành sông, xương khô chất thành núi.

 

Tuy nhiên con đường hầm tối tăm, chúng ta vẫn c̣n nh́n thấy một tia sáng chan ḥa ở cuối đường hầm.  Tia sang ấy chính là Thượng Đế, sẽ cứu độ dân Việt Nam thóat khỏi nạn cộng sản vô thần.  Biết bao nhiêu thành tŕ cộng sản đă sụp đổ trên khắp ḥan cầu, không phải bằng vũ lực.   Cộng sản Việt Nam cũng không thóat khỏi vết xe lăn của lịch sử. 

 

Chúng ta hăy cầu nguyện và cảnh giác, đừng để quyền lợi nhỏ nhen mà vô t́nh tiếp tay cho kẻ thù của dân tộc là cộng sản vô thần.  Như vậy ngày trở về thăm quê hương trong cảnh thái b́nh tự trị sẽ không c̣n là mộng ảo. 

Sư ra đi nào cũng có ngày về, chúng ta sẽ trở về khi ngọn cờ vàng ba sọc đỏ lộng gió tung bay dưới ṿm trờiViệt Nam Tư Do.

                                               

Trần Đức Hiệu