Huntington Beach ngày 9 tháng 11 năm 2007 

 

Thưa các chị , Thưa các anh, 

Tôi xin thành thực cám ơn anh Ḥang Đạo Thế Kiệt trong Ban Tổ chức đă có nhă ư yêu cầu tôi phát biểu ư kiến trong buổi họp mặt hôm nay. 

 Trước hết,  tôi xin gửi lời chào thân hữu tới tất cả các anh, các chị  Tôi đăc biệt hân hoan chào mừng các pháo thủ của Trường Pháo binh , Tiểu đ̣an 3 Pháo binh, Tiểu đ̣an 2 Pháo binh và Tiểu đ̣an 34 Pháo binh  Tôi cũng không quên chào các chiến hữu thuộc Sư đ̣an 1 Bộ binh tại miền giới tuyến, Sư đ̣an 5 Bộ binh tại miền Đông và Quân đ̣an 4 tại miền Tây.Nam Việt. 

Tôi muốn lợi dụng cơ hội họp mặt hiếm có hôm nay để chia sẻ cùng các anh, các chị một vài suy nghĩ của tôi 

Mùa thu năm 1951 tôi nhận được giấy tŕnh diện Trường Sĩ quan Trừ bị Nam Đinh. Vài tuần sau, tôi đườc gửi về Trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức để  thụ huấn khóa đào tạo sĩ quan pháo bịnh.. Thọat đầu, là lính mới, tôi hay suy đóan về vai tṛ “ trừ bị “ của ḿnh trong Quân đội .  Theo định nghĩa thông thường, “trừ bị “ của một tập thể là tập hợp của những thành phần trong tập thể ấy được để dành, để riêng ra, và chỉ để sử dụng  khi tập thể có nhu cầu cấp thiêt.  Tôi nhận ra ngay sự khác biệt trầm trọng giữa thực tế và danh xưng trong những ngày đầu tŕnh diện đơn vị   Thay v́ được để dành, để riêng ra, và được nghỉ ngơi “trừ bị”nơi hậu cứ theo đúng định nghĩa , tôi được ủy nhiệm ngay trọng trách sĩ quan tác xạ cho một trung đội 105 ly pḥng vê.diện địa .

 Đơn vị của tôi quanh năm ngày tháng đóng đồn tại Chợ Nội, một ngă ba đường chiến lược hẻo lánh , gần tỉnh lỵ Hưng Yên, tác xạ tối ngày, yểm trợ các đồn lũy bộ binh bị địch bao vây công hăm   Chúng tôi cũng được các đơn vị du kích đia phương tận t́nh chiếu cố, thường thường lợi dụng những buổi sáng trời mù hay buổi đêm trời đen như mực để pháo kích và tuyên truyền áp đảo tinh thần chúng tôi .

Khi bị địch tấn công hay pháo kích, tôi cũng như bất cứ binh sĩ nào trong trung đội đều chia sẻ những  xác xuất thương vong tuyêt đối bằng nhạu   Thực  tế phũ phàng đó dạy tôi hiểu ngay là danh từ  “trừ bị “ gán ép cho chúng ta  chỉ có ư nghĩa ḥan ṭan hành chính , trên giấy tờ, nó chỉ có nghĩa là chúng ta đă không chọn lựa binh nghiêp như những quân nhân nhà nghề..  Chúng ta đă bỏ cả bút nghiên, sách vở, bỏ cả các giấc mơ sự nghiệp, tạm biệt các người thân yêu  để mặc nhiên trở thành trong tương lai, những thành phần ṇng cốt, chủ yếu của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa.  Nghe được lời kêu gọi, nài xin của Quân đội chúng ta đă trả lời “có mặt”,hiến dâng cho tổ quốc cả một thế hệ thanh niên đầy quả cảm, khả năng và nhiệt huyệt 

V́ sinh họat hàng ngày trong một đơn vị nhỏ đóng quân cố định tại một đồn bót hẻo lánh, tôi sớm hiểu được tâm tự và t́nh cảnh của những người lính trẻ.  Tôi quư mến và kính phục ho. V́ sống chết có nhau qua bao nhiêu trận công đồn, pháo kích của Trung đ̣an 42 địch, binh sĩ trong trung đội cũng dần dần chấp nhận tôi như một đơn vị trưởng anh ẹm  Chúng tôi xây dựng được một t́nh huynh đệ chi binh tự nhiên, thành thực, mạnh mẽ và lâu dài   Làm sao tôi quên được những gương quả cảm của nhiều pháo thủ khi thi hành tác xạ dưới làn mưa đạn.  Tôi hăy c̣n nhớ những đêm tác xạ không ngừng  và không ngủ khi trung đội bị công kích bao vậy ,sáng ra nhận đạn dược tiếp tế từ những cánh dù đẹp như hoa nở, từ trời rơi xuống.! Ngày ấy, tôi đánh giá binh sĩ trong trung đội tôi là những chiến sĩ tuyệt vời xuất sắc. Hôm nay tôi vẫn nghĩ về họ như vậy.  Tôi thương mến ho. Tôi kính phục họ.  Tôi hănh diện v́ họ .

Sau này, khi đă trưởng thành trong khói lửa, lăn lộn nhiều năm trong các đơn vị lớn hơn và đảm nhiệm nhiều chức vụ khác nhau, tôi  biết được thêm nhiều điều hay, lẽ phải, gặp được nhiều người và có cơ hội giải quyết nhiều vấn đề khó khăn, phức tạp . Song mỗi lần nghĩ tới Quân đội là tôi lại liên tưởng ngay tới h́nh ảnh của Trung đội Pháo binh Chợ Nội, đơn vị đầu tiên của tôi với các pháo thủ tuyệt vời, vô đich.. 

 Mặc dù  không phải là những sĩ quan nhà nghề, sau nhiều năm phục vụ, chúng ta coi đơn vị như một gia đ́nh, Quân đội như một trường đại học. Trường đại học thông thường chỉ giúp cho sinh viên thu thập kiến thức trở nên nhũng nhà khoa bảng c̣n   Quân đội là một trường đại học đăc biệt, dạy dỗ, uốn nắn,  rèn luyện chúng ta trong nhiều năm, qua thực tế khói lửa,  thành những con người, biết trách nhiệm của ḿnh trong cộng đồng, yêu thương đồng đội, quư mến gia đ́nh, tôn trọng danh dự, cần cù nhẫn nại, không sợ khó, sợ khổ .khi thi hành nhiệm vụ . Chính nhờ những đức tính quư báu ấy mà chúng ta vượt thắng được những khó khăn ban đầu khi phải giao tiếp với một nền văn hóa ḥan ṭan khác biệt tại Hoa Kỳ  và các quốc gia khác.

Như tôi đă nói “Chúng ta bỏ cả bút nghiên sách vở, bỏ cả các giấc mơ sự nghiệp, tạm biệt các người thân yêu “ để gia nhập Quân đội hơn nửa thế kỷ trước đây. Bây giờ nh́n lại, chúng ta coi sự kiện đó như một niềm may mắn lớn lao mà định mệnh đă dành cho chúng tạ  V́ thế hôm nay tôi muốn nói lớn lên những lời vinh danh Quân đội và  cám ơn các trường sĩ quan trừ bị Nam Định và Thủ Đức.  Nhờ sự đào tạo của các trường ấy và sự nuôi dưỡng của Quân đội mà tôi hănh diện được thành con người như tôi hiện nạy 

Thưa các ban. Thật là một niềm hân hoan to lớn cho tôi được gặp lại các bạn, ôn lại các chuyện ngày xựa.   Nhưng gặp lại các bạn lại làm tôi càng nhớ đến những người anh em cùng đơn vị mà tôi không thể nào gặp lại nữa .  Chúng ta hăy nhớ tới những người anh hùng đă nằm xuống, hy sinh cho non sông , đất nược 

Thưa các bạn, Tôi chỉ c̣n muốn nói thêm một điều nữa thội.  Đó là xin chúc các bạn một buổi họp mặt vui vẻ và,  trong những năm tháng sắp tới, luôn luôn mạnh khỏe, may mắn và b́nh ạn. Xin cám ơn các bạn

 

Nguyễn Đức Thắng